40 năm gom tiền lẻ làm việc tử tế

Gom góp từng đồng tiền lẻ, nhưng không phải để thực hiện ước mơ làm giàu mà bà Cúc dùng chúng vào công việc từ thiện hàng chục năm nay.

Lẽ thường, ai cũng mong kiếm thật nhiều tiền để có cuộc sống sung túc, giàu sang. Nhưng, vẫn có những người chẳng giống ai, khi gần trọn đời tần tảo mưu sinh từ xe bánh mì, gom nhặt ve chai, dành dụm những đồng bạc lẻ để giúp đỡ người nghèo, cơ nhỡ, ở khắp mọi miền đất nước. Đó là bà Nguyễn Thị Bạch Cúc, 71 tuổi, ở Q.3, TP. HCM.

Bà Cúc bán bánh mì


Tránh mặt con dâu đi nhặt ve chai

Một buổi trưa nắng gắt, bụng đói cồn cào, nhưng lại không có thời gian ghé vào quán ăn, tôi định bụng mua một gói xôi hay bánh mì ăn tạm, nhưng nhìn quanh chẳng thấy thứ mình cần mua nên hỏi bác xe ôm ngay đầu con hẻm trên đường Lý Chính Thắng, Q.3.

“Chạy vào hẻm chừng trăm mét, có xe bánh mì của dì Cúc, vào mua ủng hộ bả đi”, bác tài nói. Tôi thắc mắc: “Ủa, sao phải ủng hộ bả vậy chú?”.Ông phẩy tay: “Ghé mua đi, hỏi bả thì biết”.

Theo chỉ dẫn, tôi chạy vào hẻm, đúng lúc bà Cúc đang gom những vỏ lon bia bán ve chai. Đó là người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu và xởi lởi

Dù chưa biết tôi là ai, bà đã khoe: “Hôm qua dì đi phát quà, làm từ thiện, nấu ăn miễn phí cho người già neo đơn ở chùa cả ngày. Vui nhưng mà hôm nay mệt quá, chắc mai nghỉ bán một bữa”. Và, cuộc trò chuyện khiến tôi đi từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác....

“Dì không nhớ mình đã làm công việc này từ lúc nào, chỉ biết lúc đó đất nước còn chưa giải phóng. Lúc ấy, dì cũng vất vả lắm, ổng thì đi làm xa, một mình lo cho 5 đứa nhỏ. Dì phải lăn lộn làm đủ thứ nghề, cũng được nhiều người giúp đỡ nên gặp ai khó khăn là giúp lại. Chỉ cần thấy người ta ít nhiều qua lúc khốn khó, dì thấy vui rồi”, bà kể. Sau năm 1975, bà Cúc vẫn tảo tần mưu sinh bằng chiếc xe bánh mì và lượm ve chai, vừa nuôi các con ăn học nên người vừa giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn, ban đầu là trong khu phố, dần dần, nghe bất cứ ở đâu có người cần giúp đỡ là bà tìm đến. Có khi, chỉ là lon gạo, vài ổ bánh mì.

Bà kể: “Lúc mấy đứa nhỏ đã ăn học thành tài, công việc ổn định, dì có điều kiện làm từ thiện hơn. Nhưng lúc này, tụi nhỏ lại phản đối, nói dì đừng làm nữa, mang tiếng. Hồi đó, có đôi lần trong lúc đi nhặt ve chai, thấy con dâu từ xa, dì phải tránh không để nó nhìn thấy. Về nhà, dì thuyết phục tụi nó nhiều lắm. Dì bảo, ngày xưa má nghèo, nếu không có người tốt giúp đỡ thì chưa chắc nuôi được các con thành đạt như hôm nay. Giờ hạnh phúc của má, ngoài các con ra, là được giúp người nghèo. Dần dần, tụi nó đành chịu, không cản nữa. Bây giờ, cả 5 đứa đều tự nguyện mỗi tháng góp tiền nuôi heo đất. Giờ mỗi khi có chuyến đi làm từ thiện xa, thằng út lại ủng hộ thuê xe cho má đi”....

Hiện nay, cả 5 người con bà Cúc đều thành đạt, có gia đình riêng, trong đó, 3 người đang định cư tại nước ngoài, bà Cúc đang sống cùng cậu con trai út tại căn nhà trong con hẻm 60 đường Lý Chính Thắng.

Ân nhân vạn người nghèo


Tâm sự với tôi, bà Cúc bảo, buồn nhất là những ngày đầu làm từ thiện, bà con lối xóm tỏ ý nghi ngờ, cho rằng bà tham lam. Nhưng dù buồn, bà vẫn làm. “Miễn sao mình không làm điều trái lương tâm, rồi mọi người sẽ hiểu”, bà nói. Và, tấm lòng của bà Cúc, chẳng bao lâu, mọi người cũng đã hiểu.


Gặp những người sống lâu năm trong con hẻm 60 này, tôi mới thấy, bà Cúc được mọi người quý mến nhiều thế nào.

“Tôi sống trong con hẻm này từ xưa đến giờ, chứng kiến nhiều việc làm thiện của bà Cúc lắm. Có những chuyện bây giờ tôi còn nhớ như in. Khoảng chục năm trước, trong xóm có cụ Lâm Thị Huê bị liệt hai chân phải sống một mình không ai chăm sóc, bà Cúc hằng ngày qua cơm nước, tắm rửa và lo từng miếng ăn giấc ngủ cho bà Huê như mẹ ruột, rồi chạy vạy đề xuất phường trợ cấp cho bà Huê nữa.

Rồi chuyện chăm sóc cụ Khiết, có con là liệt sĩ. Thấy cụ Khiết đau yếu một mình không ai trông nom, bả sang chăm sóc như người nhà cả chục năm đến khi cụ mất. Những cụ già đơn chiếc trong phường, khi qua đời, một tay bả đến tắm rửa, thay đồ mới và đứng ra quyên góp tiền nhang khói....

Cách đây vài năm, có một thanh niên trong xóm đi bộ đội về, không may bị sốt rét ác tính, bả đi vận động từng nhà, được mấy trăm ngàn đồng giúp anh chữa trị, truyền máu, qua cơn nguy hiểm.

Ngoài ra, bả còn cho nhiều chị em trong khu phố vay vốn hỗ trợ làm ăn và tặng học bổng cho 3 em học sinh trong xóm có hoàn cảnh vượt khó mỗi tháng 300.000 đồng. Bây giờ người như bà Cúc hiếm lắm”, ông Nguyễn Văn Kiệt, người hàng xóm của bà Cúc, nói.


Mặc dù ổ bánh mì bà Cúc bán khá “chất lượng”, với thịt nướng, pa tê, chả lụa bên trong, nhưng giá chỉ 10 ngàn đồng. “Sao dì bán rẻ vậy?”, tôi hỏi. “Khách của dì đa số là bà con trong xóm, rồi mấy đứa sinh viên, công nhân, người lao động nghèo không hà, mình bán vậy cũng là giúp họ”, bà Cúc giải thích. Hiện nay, mỗi ngày bà bán khoảng 80-100 ổ bánh mì.

Toàn bộ tiền lãi, bà đều dành “nuôi heo”. Mỗi buổi chiều, bà lại lọ mọ khắp các hẻm phố, gom nhặt ve chai. Và bán cho người mua ve chai cũng rẻ hơn, vì “cổ cũng nghèo”, bà cười bảo.

Nói về những kỷ niệm trong đời là từ thiện, bà Cúc cho biết: “Nhiều chuyện đáng nhớ lắm. Nhưng dì nhớ mỗi lần lên Cẩm Mỹ (Xuân Lộc, Đồng Nai - PV) làm từ thiện, bà con thấy dì lại reo lên: “Giàng về, giàng về”. Dì hỏi họ sao gọi thế, họ bảo “Giàng tốt mà”. Còn khó khăn, dì hỏi sao không nhờ hàng xóm giúp đỡ, họ nói: “Nó cũng khổ, tao cũng khổ, không giúp được”...


Mỗi ngày, gom góp vài trăm ngàn tiền lẻ từ xe bánh mì và những mớ ve chai, nhưng nếu cộng lại cả mấy chục năm qua, thì đó là một số tiền rất lớn. Với tấm lòng nhân hậu, từ 30 năm nay, bà Cúc được giao cùng lúc 2 chức danh là Tổ trưởng dân phố và Chi hội trưởng phụ nữ kiêm thành viên Ban hoà giải khu phố. Có lẽ, đây là nữ Tổ trưởng dân phố có thâm niên lâu nhất Việt Nam.

Không chỉ giúp đỡ hàng vạn người nghèo, bà Cúc còn là người tham gia tích cực chương trình “Tiếp sức mùa thi” ngày từ những ngày đầu có chương trình đến nay. Mỗi năm, khi mùa thi đến, ngoài nhận nuôi miễn phí cho gần chục sĩ tử, bà còn vận động các gia đình trong khu phố tích cực hỗ trợ sĩ tử. Bên cạnh đó, bà còn là người tham gia “Tàu thanh niên Đông Nam Á - Nhật Bản” (SSEAYP) với vai trò chăm sóc thành viên các đoàn trong thời gian lại Việt Nam, làm hướng dẫn viên. Và, đến nay, bà vẫn tích cực tham gia chương trình “Thanh niên tình nguyện”. Chính vì các hoạt động này, bà Cúc được một lãnh đạo thành phố đặt cho biệt danh là “đoàn viên lâu năm”, ngoài những biệt danh khác như dì Cúc bánh mì, dì Cúc từ thiện hay dì Cúc ve chai…...

11 qui luật cuộc sống để đời của Bill Gates

Cuộc sống vốn không công bằng, hãy tập quen dần với điều đó.

Quy luật 1: “Không ai quan tâm đến lòng tự trọng của bạn đâu. Mọi người chỉ trông đợi bạn đạt được điều gì đó trước khi bạn cảm thấy hài lòng về bản thân”.

Quy luật 2: “Bạn sẽ không thể kiếm được 60.000 đô la Mỹ mỗi năm ngay sau khi tốt nghiệp trung học. Bạn cũng không là một ông sếp lớn có điện thoại gắn trên ô tô cho đến khi bạn kiếm được hai thứ đó”.


Quy luật 3: “Nếu bạn nghĩ rằng ông thầy của mình thật hắc ám, hãy đợi đến khi bạn có một ông sếp”.

Quy luật 4: “Đi bán bánh mỳ kẹp thịt không hề hạ thấp tư cách của bạn. Thời trước, ông bà của bạn gọi việc bán bánh mỳ bằng một từ khác – cơ hội”.

Quy luật 5: “Nếu như bạn làm rối tung mọi chuyện lên thì đó không phải lỗi của bố mẹ bạn, thế nên đừng có ca thán, hãy rút kinh nghiệm”.

Quy luật 6: “Cuộc sống vốn không công bằng – Hãy tập quen dần với điều đó”.

Quy luật 7: “Trước khi bạn ra đời, bố mẹ của bạn đã chẳng ‘đáng chán’ như bây giờ. Họ ra nông nỗi như vậy là do phải trả những hoá đơn của bạn, giặt giũ quần áo cho bạn và lắng nghe bạn kể xem bạn sành điệu như thế nào. Vì vậy trước khi lo chuyện chống phá rừng và phàn nàn về sự tàn phá môi trường của thế hệ phụ huynh thì bạn hãy dọn dẹp tủ quần áo của bạn cho ngăn nắp đi đã”.

Quy luật 8: “Ở trường học có thể không có người thắng kẻ thua nhưng ở trường đời thì không phải vậy. Ở một số trường học người ta còn hủy bỏ những điểm rớt và cho bạn thi lại nhiều lần cho đến khi đậu. Trong cuộc sống thực không bao giờ có chuyện như thế đâu”.

Quy luật 9: “Cuộc sống không được chia thành những học kỳ. Bạn chẳng được nghỉ hè và rất ít ông chủ nào quan tâm và giúp bạn tìm lại mình. Bạn phải tự làm điều đó trong giờ riêng của cá nhân”.

Quy luật 10: “Truyền hình không phải là cuộc sống thực. Trong cuộc sống, ai cũng rời khỏi quán cà phê để đi làm việc”.

Quy luật 11: “Hãy hòa nhã với những kẻ dở hơi. Sau này biết đâu bạn phải làm việc cho một trong số đó”.

Chữa khỏi bệnh trĩ bằng thuốc giá truyền

Lớn lên trong gia đình 4 đời làm nghề bốc thuốc cứu người, Lương y Nguyễn Thị Hiền đã kế thừa và có một nền tảng vững chắc để giúp hàng ngàn người thoát khỏi bệnh trĩ bằng bài thuốc gia truyền gần 400 năm của dòng họ.

Lương y Hiền đang đọc bệnh án của bệnh nhân.

Nỗi khổ của những người bị bệnh trĩ

Trĩ là căn bệnh phổ biến, cứ “10 người thì 9 người mắc phải”. Tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng trĩ gây đau đớn và mang lại nhiều phiền toái khiến người bệnh mất tự tin trong cuộc sống hằng ngày.

Gần đây, lương y Nguyễn Thị Hiền và bài thuốc chữa bệnh trĩ gia truyền của chị được nhắc đến và chia sẻ rất nhiều trên các trang báo, diễn đàn. Không ngăn nổi trí tò mò, nhóm phóng viên chúng tôi quyết định tìm đến nhà vị nữ Lương y này để tìm hiểu rõ thực hư.

Qua nhiều lần hỏi thăm chúng tôi mới tìm đến đúng địa chỉ của Lương y Hiềnở xóm Đình, thôn Phú Vinh, xã An Khánh, huyện Hoài Đức, Hà Nội. Không gặp được Lương y Nguyễn Thị Hiền ngay vì quá nhiều người đứng ngồi khắp trong nhà ngoài sân chờ khám, lặng lẽ tìm một góc quan sát và lắng nghe những câu chuyện thực sự khiến chúng tôi bất ngờ.

Một người phụ nữ đến từ Bắc Giang đưa chồng đến khám chia sẻ: “Cách đây khoảng hơn 1 năm, tôi sinh cháu xong thì bị trĩ. Mỗi lần đi ngoài tôi rất sợ vì quá đau rát. Vợ chồng tôi bàn nhau, định đi cắt bỏ búi trĩ nhưng lại sợ mất sữa nuôi con do ảnh hưởng của thuốc kháng sinh sau ca phẫu thuật. Tình cờ đọc được chia sẻ về thông tin lương y Hiền và bài thuốc chữa bệnh trĩ qua facebook nên chồng tôi đưa tôi đến bốc thuốc xem sao. Không ngờ, mới uống được một nửa thì đã hết táo và búi trĩ dần co trở lại, giờ tôi đã khỏi hoàn toàn thì chồng lại tiếp tục đi đại tiện ra máu, biết được lương y nên chúng tôi đến thẳng đây luôn”.


Mới 7h30 sáng nhưng đã có rất đông bệnh nhân, họ đến từ nhiều tỉnh thành trong cả nước.

Nghe được câu chuyện trên, chị Phạm Hương Giang (Gia Lâm, Hà Nội) cũng chia sẻ, chị mắc trĩ do quá trình rặn đẻ, “tôi cứ tưởng sau vài tháng trĩ sẽ hết vì cơ địa trở về bình thường nhưng không khỏi, đang cho con bú nên tôi không thể uống thuốc tây, tình cờ được một chị cùng công ty đã chữa khỏi trĩ nhờ thuốc của lương y Hiền giới thiệu nên tôi đến đây, tôi uống hết một tháng thuốc đã thấy búi trĩ co vào đáng kể, điều mừng nhất là con trai tôi không đi ngoài hay bị dị ứng khi mẹ uống thuốc mà vẫn tăng cân đều, lần này tôi đến cảm ơn lương y và lấy thêm thuốc uống cho khỏi hẳn”, chị Giang cho biết.

Nhìn khuôn mặt rầu rĩ của một người đàn ông còn khá trẻ, chúng tôi lân la hỏi chuyện, được biết anh là Lưu Vũ Quang Huy (36 tuổi, Thái Nguyên), anh Huy bị trĩ đã hơn mười năm “Tôi mắc trĩ từ khi còn đi lính, đến khám tại viện 91 thì họ nói tôi mắc trĩ nội độ 3 và chỉ định cắt bỏ búi trĩ, sau khi cắt trĩ tôi bị biến chứng rò rỉ nước hậu môn, mỗi lần đi đại tiện rất sợ vì cảm giác đau rát, đôi khi còn kèm theo máu, ngày đó còn trẻ nên tôi không hiểu biết nhiều, giá mà tôi không cắt trĩ thì giờ đâu phải khổ thế này, rõ ràng tiền mất mà tật vẫn mang”.

Câu chuyện gây nhiều sự chú ý của chúng tôi nhất là của cặp vợ chồng trẻ đến từ Sài Gòn với một bé gái luôn nép sát vào lòng mẹ. Lúc mới quan sát, chúng tôi nghĩ một trong hai vợ chồng là người mắc bệnh nhưng thật bất ngờ khi người bị trĩ lại là bé gái nhỏ xíu kia.

Người vợ nhỏ giọng chia sẻ với chúng tôi: “Con gái tôi mới 2 tuổi nhưng vì kế sinh nhai nên bố mẹ không có điều kiện ở gần cháu, phải gửi cho ông bà chăm sóc. Ông bà thì có tuổi rồi nên không sát sao cháu được. Cháu đi táo mấy tháng nay rồi mà không ai biết. Đến khi hẳn ba búi trĩ đã sa ra ngoài, mỗi lần đi đại tiện cháu đều quấy khóc mãi không thôi thì mới phát hiện ra”.

Lúc này chúng tôi mới cảm nhận hết câu “10 người thì 9 người mắc phải” khi người ta nói về bệnh trĩ. Quả thật, bệnh không từ một lứa tuổi nào, từ phụ nữ, thanh niên đến những người đã đứng tuổi, thậm chí là trẻ em.

Truyền nhân của bài thuốc 400 năm

Quá trưa, sau khi người bệnh cuối cùng ra về, Lương y Hiền mới có thể tiếp chuyện chúng tôi. Dù khuôn mặt tròn đầy phúc hậu còn lấm tấm mồ hôi nhưng chị vẫn nhiệt tình trả lời những câu hỏi mà chúng tôi đưa ra.

Giải thích sơ qua về bệnh trĩ, Lương y Hiền cho biết: mỗi người đều có van hậu môn được tạo bởi 12 búi trĩ xếp vừa khít. “Chiếc van” này sẽ co bóp giúp đẩy phân ra ngoài khi chúng ta đi đại tiện. Tuy nhiên, do một số nguyên nhân như bị táo lâu ngày hay đột ngột đi ngoài liên tục, khi sinh con,… khiến một hoặc một vài búi trĩ bị tác động dẫn đến nhiễm khuẩn, sưng to hơn, không thể xếp khít với các búi còn lại và bị sa ra ngoài.


Ngôi nhà của lương y Hiền luôn tấp nập bệnh nhân tìm đến.

Ngoài ra, Lương y Nguyễn Thị Hiền còn cho biết thêm, nguyên nhân mắc bệnh trĩ thường là do cơ địa người bệnh bị nóng trong lâu ngày. Chữa trĩ bằng Tây y mới giải quyết được phần ngọn của căn bệnh mà chưa giải quyết được gốc rễ nên việc bệnh nhân tái mắc trĩ là điều dễ hiểu.

Phương pháp chữa bệnh trĩ bằng Đông y của lương y Nguyễn Thị Hiền kết hợp những vị thảo dược có tính mát, chú trọng giúp điều hòa âm dương, tạo sự ổn định từ bên trong cơ thể người bệnh. Nguyên lý đầu tiên trong các bài thuốc chữa bệnh trĩ của Lương y Nguyễn Thị Hiền bao giờ cũng là “thanh nhiệt lương huyết, nhuận tràng và làm mềm phân”.

Được biết, lương y Nguyễn Thị Hiền là con gái thứ hai của một vị lương y nức tiếng thời trước, ngay từ khi lên 7, Nguyễn Thị Hiền đã được cha và ông nội cho tiếp xúc với các vị thảo dược, học bốc thuốc chữa bệnh cứu người.



Lớn lên, không phụ sự kì vọng của người cha hiền từ, lương y Nguyễn Thị Hiền thi đỗ vào Học viện Y học Cổ truyền Tuệ Tĩnh, tại đây, lương y đã được lĩnh hội một cách bài bản các kiến thức về Đông y và có điều kiện tiếp xúc với Tây y, chính điều này đã bổ trợ rất lớn cho lương y trong quá trình hành nghề chữa bệnh.

Hiện tại, lương y đang công tác tại khoa Đông y của một bệnh viện ở Hà Nội, ngoài thời gian làm việc, lương y còn bỏ công sức đến những nơi xa xôi tìm mua các loại thảo dược quí của đồng bào người Tày, Nùng,... để làm giàu thêm kho dược liệu của mình, hỗ trợ việc trị bệnh được hiệu quả hơn.

Suốt thời gian hành nghề, Lương y Hiền đã từng gặp và chữa trị cho rất nhiều trường hợp khác nhau. Có người đã bị trĩ hàng chục năm như bà Mai (65 tuổi) đến từ Sài Gòn, đã uống rất nhiều loại thuốc nhưng không khỏi hẳn. Vậy mà sau 10 thang thuốc do Lương y Hiền cắt thì bệnh trĩ của bà đã khỏi hoàn toàn. Sau đó bà Mai đã giới thiệu không ít bệnh nhân trĩ tìm đến Lương y Hiền.


Hàng ngàn gói thuốc đã được chuyển phát nhanh tới tận tay bệnh nhân ở xa.

Không chỉ người già, mới 24 tuổi nhưng anh Nam (Cầu Giấy, Hà Nội) do ăn uống không điều độ, dùng nhiều đồ uống có cồn nên cơ thể bị nóng và tích tụ rất nhiều độc tố đã mắc phải trĩ. Tìm đến Lương y Nguyễn Thị Hiền, anh Nam đang ở trong tình trạng 2 búi trĩ bị sa ra ngoài, đi đại tiện rất đau đớn và ra nhiều máu. Sau khi được Lương y Hiền kê thuốc, kết hợp với một chế độ ăn kiêng không rượu bia, chỉ gần 1 tháng sau, bệnh trĩ của anh được chữa khỏi triệt để, không còn bất cứ cảm giác đau rát khi đi ngoài.

Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi đôi lúc bị gián đoạn bởi điện thoại của nhiều bệnh nhân gọi đến cho Lương y Nguyễn Thị Hiền. Người gọi để muốn được Lương y tư vấn, thông báo về sự tiến triển của bệnh tình, người lại gọi đến để cảm ơn. Chúng tôi để ý, dù bận rộn đến mấy, lương y Hiền vẫn giữ một thái độ ân cần, chu đáo đối với người bệnh, không có chút mệt mỏi hay biểu hiện cáu gắt thường thấy của các bác sĩ trong những bệnh viện lớn.


Được tận mắt chứng kiến những gì lương y đang làm chúng tôi hiểu vì sao bài thuốc gia truyền bốn đời và cái tên lương y Nguyễn Thị Hiền được hàng nghìn người chia sẻ, quan tâm với thái độ ngưỡng mộ, kính phục đến vậy.Chia tay lương y, chúng tôi cầu chúc cho chị thật nhiều sức khỏe để có thể đem niềm vui đến nhiều bệnh nhân mắc trĩ khắp mọi nơi. Đất nước chúng ta cần nhiều hơn nữa những người như lương y Nguyễn Thị Hiền để có một Việt Nam khỏe mạnh về thể chất, làm nền tảng cho trí tuệ Việt vươn xa.

Tòa soạn xin cung cấp địa chỉ và số điện thoại của lương y Hiền để bạn đọc tiện liên lạc.

Lương y Nguyễn Thị Hiền.

Địa chỉ: Xóm Đình – Thôn Phú Vinh – Xã An Khánh – Huyện Hoài Đức – TP Hà Nội. Điện Thoại: 0906.246.900

Theo DoiSongPhapLuat

Muôn cách làm từ thiện

Trong suy nghĩ của nhiều người, từ thiện là việc dành riêng cho những ai “có điều kiện” về kinh tế. Nhưng thật ra, làm từ thiện đôi khi rất đơn giản, chỉ cần bạn có tấm lòng và thực sự muốn sẻ chia.

Anh Lê Đình Ba, Trưởng nhóm ACE Thiện Văn trong một chuyến trao quà cho bà con xã Duy Thành, huyện Duy Xuyên sau cơn bão Nari. Ảnh: T.Y

Càng làm càng… nghiện

Trong một chuyến đi từ thiện lên xã Hiếu, huyện Kon Plong, tỉnh Kon Tum năm 2008, nhóm ACE Thiện Văn (Đà Nẵng) đã mang quà cho thương bệnh binh nhân dịp 27-7, học bổng cho học sinh nghèo và 10 triệu đồng xây dựng nhà sàn tình nghĩa cho con liệt sĩ là chị Y Lé ở thôn 2. Cũng trong chuyến đi này, ACE Thiện Văn chuẩn bị trước 15 tiết mục ca nhạc phục vụ bà con. Nằm trên địa bàn có độ cao 1.340 mét so với mực nước biển, bà con xã Hiếu phần lớn là đồng bào dân tộc Mơ Nâm. Trời mưa như trút nước. Đêm văn nghệ diễn ra ấm áp nghĩa tình. Những em bé đến nhận học bổng chỉ với bàn chân trần và manh áo mỏng đã khiến các thành viên trong đoàn lúc ấy nghĩ ngay một chuyến từ thiện tiếp theo đến xã Hiếu mang theo quần áo ấm, chăn màn và những bao gạo cứu đói. Về Đà Nẵng, nhờ tích cực vận động, ACE Thiện Văn đã có vài lần quay lại xã Hiếu cùng bà con dân làng.

Đó chỉ là một trong hàng chục địa chỉ từ thiện mà ACE Thiện Văn đặt chân đến. Ra đời năm 2007 do cố nhà báo Đặng Ngọc Khoa sáng lập, đối tượng ACE hướng đến là học sinh nghèo, gia đình khó khăn sau bão lũ, những ca mổ tim, ghép thận… với số tiền quyên góp hàng chục triệu đồng. Khi nhà báo Đặng Ngọc Khoa qua đời, việc điều hành ACE Thiện Văn được giao lại cho anh Lê Đình Ba, thành viên tích cực của nhóm. Anh Lê Đình Ba chia sẻ, từ ngày đầu thành lập, ACE Thiện Văn luôn giữ được mối quan hệ tốt đẹp với các nhà hảo tâm, trở thành “chiếc cầu nối” uy tín, có trách nhiệm nhằm đưa tấm lòng của người quyên góp đến đúng địa chỉ. Sau nhiều chuyến từ thiện, anh Ba đúc kết: “Nếu một người từng mang tấm lòng của mình đến với người nghèo thì sự ấm áp, trăn trở đó luôn ở lại trong lòng họ, trở thành động lực cho họ bước tiếp trên con đường thiện nguyện. Cứ như thể càng làm càng nghiện và không thể dứt ra được”.

Cũng tại Đà Nẵng, có một câu lạc bộ (CLB) thiện nguyện thu hút rất nhiều sinh viên tham gia mang tên Nhân Ái. Đúng như tên gọi, Nhân Ái thực hiện nhiều chuyến quà từ thiện đến vùng đồng bào, dân tộc khó khăn ở một số tỉnh, thành khu vực miền Trung-Tây Nguyên. Đặc biệt, sau khi kết thúc thời gian học tập ở Đà Nẵng, nhiều thành viên Nhân Ái đã xin phép Ban chủ nhiệm được thành lập các chi nhánh CLB tại nơi các bạn sinh sống, làm việc như Hà Nội, Hà Nam, Hải Dương, TP. Hồ Chí Minh, Cần Thơ, Vĩnh Long, Quảng Nam để duy trì hoạt động thiện nguyện ngày một sâu rộng. Anh Trần Văn Duy, Tổng phụ trách CLB Nhân Ái chia sẻ: “Một trong những thành công của CLB là đã tập hợp được lượng lớn bạn trẻ có tấm lòng thương người, tổ chức chương trình từ thiện hiệu quả. Từ đó, công tác quyên góp diễn ra thuận lợi hơn. Càng đi xa, chúng tôi càng thấy đất nước mình còn nhiều nơi vô cùng khó khăn và không muốn mình dừng lại”.

Tạo sức mạnh lan tỏa

Nhờ thay đổi cách thức điều hành, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Đảng ủy, UBND, từ đầu năm đến nay, Hội Từ thiện và Bảo vệ quyền trẻ em phường Phước Mỹ, quận Sơn Trà đã vận động được số tiền cho các hoạt động từ thiện tại địa phương hơn 995 triệu đồng. Hội đã sử dụng số tiền này để trao tặng quà, cấp học bổng cho học sinh, xây dựng 2 ngôi nhà tình nghĩa, thực hiện các chương trình “Bát cháo tình thương cho bệnh nhân nghèo”, “Xe lăn, xe lắc tay cho người khuyết tật”, “Khám chữa bệnh, phát thuốc cho người nghèo”, “Cứu tế, cứu trợ xã hội”… Ông Trần Thái Mười, Chủ tịch Hội cho biết, hội viên của Hội Từ thiện và Bảo vệ quyền trẻ em phường Phước Mỹ hầu hết là Bí thư Chi bộ tại khu dân cư, tổ trưởng tổ dân phố. Đó là những kênh điều hành hiệu quả nhằm đưa chương trình từ thiện của Hội đến với người dân thuận tiện và dễ dàng hơn. “Việc vận động sự đóng góp của bà con khu vực phường Phước Mỹ đã tạo sức lan tỏa trong cộng đồng, nhờ đó người người làm từ thiện, nhà nhà làm từ thiện. Số người nghèo được giúp đỡ ngày càng nhiều và món quà đến tay họ ngày càng thiết thực”, ông Mười nhấn mạnh.

Hiện nay, ở Đà Nẵng và địa phương khác trên cả nước, nhiều tổ chức, cá nhân đã rất tích cực trong hoạt động này. Các bạn trẻ, dựa vào thế mạnh của mình, bên cạnh việc vận động đóng góp, đã có nhiều hoạt động tìm kiếm kinh phí hiệu quả. Ví như nhóm sinh viên Trường ĐH Kiến trúc Đà Nẵng duy trì nguồn quỹ bằng việc vẽ tranh, viết thư pháp và cắt dán những mô hình giấy để bày bán tại Đà Nẵng, Hội An. CLB Tình nguyện Bồ Công Anh, Đội Công tác xã hội thuộc Hội Sinh viên ĐH Sư phạm Đà Nẵng tổ chức bán hoa vào các dịp lễ, Tết để gây quỹ. Số tiền ít ỏi này các bạn dành để mua quà, đến thăm địa chỉ trẻ mồ côi, người già không nơi nương tựa, nấu cháo tình thương mang đến bệnh viện để chia sẻ với những người xem bệnh viện là nhà.

Bên cạnh các tổ chức từ thiện lập ra dưới sự quản lý của các hội, đoàn thể địa phương thì ở Đà Nẵng cũng có không ít những nhóm tự lập ra, tự quyên góp dựa trên uy tín cá nhân của những người đứng đầu Ban chủ nhiệm. Với các nhóm này, để có được một chuyến đi từ thiện là sự nỗ lực rất lớn của từng thành viên. Chị Kim Hương, thành viên phụ trách tài chính nhóm ACE Thiện Văn nói rằng, công tác vận động nguồn quỹ ngày một khó khăn do ai cũng có thể tự mình làm từ thiện mà không cần thông qua một tổ chức, cá nhân nào. Với ACE, việc đưa thông tin lên website của nhóm, ghi rõ họ tên người đóng góp, số tiền cũng như hình ảnh chụp lại việc trao, nhận quà góp phần to lớn trong việc củng cố niềm tin của các nhà hảo tâm trong và ngoài nước.

Tạm kết bài viết này, chúng tôi mượn câu chuyện về một thanh niên với chiếc đàn vĩ cầm, đứng chơi những bài nhạc nổi tiếng của Bach, Schubert, Massenet trong vòng 45 phút tại một sân ga đông người ở Washington DC năm 2007. Suốt thời gian đó, chàng trai nhận được tổng cộng 32 đô-la từ người đi đường. Không ai biết người ấy chính là Joshua Bell, nhạc sĩ vĩ cầm nổi danh nhất trên thế giới, và cây đàn vĩ cầm mà anh chơi trị giá khoảng 3,5 triệu đô-la. Nhiều chương trình của Joshua Bell vé bán hết không còn chỗ ngồi, giá của mỗi vé là 100 đô-la, ban tổ chức sẵn sàng trả 1.000 đô-la mỗi phút cho tài năng của anh. Ðây là cuộc thử nghiệm do báo The Washington Post tổ chức. Thử nghiệm này, Joshua Bell ăn mặc thật bình thường, quần jean, áo thun, mũ kết, và chơi đàn trong giờ cao điểm. Tờ The Washington Post viết, mục đích của cuộc thử nghiệm này để xem rằng chúng ta có thể nhận diện, ý thức được những gì hay và đẹp đang có mặt giữa cuộc sống bận rộn của mình, trong hoàn cảnh bình thường hằng ngày không? Đó cũng chính là triết lý sống của những người ngày đêm đau đáu về những chuyến đi thiện nguyện, rằng chúng ta không có nhiều thời gian cho những điều tốt đẹp, vì thế hãy làm những việc có ích ngay khi bạn có thể.

Theo Baodanang

Tiểu sử Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Không chỉ là một bản lý lịch, đó còn là những mốc son trong cuộc đời 103 năm của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp có tên khai sinh Võ Giáp, bí danh: Văn.

Đại tướng sinh ngày 25/8/1911 tại xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình.

Từ năm 1925 đến 1926, Đại tướng tham gia phong trào học sinh ở Huế, năm 1927 tham gia Đảng Tân Việt cách mạng (một tổ chức tiền thân của Đảng Cộng sản Đông Dương, nay là Đảng Cộng sản Việt Nam).

Năm 1930, Đại tướng bị địch bắt và kết án 2 năm tù. Sau khi ra tù, Đại tướng tiếp tục hoạt động tuyên truyền, gây cơ sở cách mạng trong thanh niên, học sinh. Năm 1936, Đại tướng hoạt động trong phong trào dân chủ bán hợp pháp của Đảng ở Hà Nội; là biên tập viên các báo của Đảng: “Tiếng nói của chúng ta”, “Tiến lên”, “Tập hợp”, “Thời báo”, “Tin tức”... Tham gia phong trào Đông Dương đại hội, Đại tướng được bầu làm Chủ tịch Ủy ban báo chí Bắc Kỳ.

Tháng 6/1940, Đại tướng được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương và được cử sang Trung Quốc gặp lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc.

Đầu năm 1941, Đại tướng về nước, tham gia công tác chuẩn bị khởi nghĩa vũ trang ở căn cứ địa Cao-Bắc-Lạng.

Tháng 12/1944, Đại tướng được đồng chí Nguyễn Ái Quốc giao nhiệm vụ thành lập Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân.

Tháng 4/1945, tại Hội nghị Quân sự Bắc Kỳ, Đại tướng được cử vào Ủy ban Quân sự Bắc Kỳ. Từ tháng 5/1945, Đại tướng là Tư lệnh các lực lượng vũ trang cách mạng mới, thống nhất thành Việt Nam giải phóng quân; tháng 6/1945, Đại tướng được đồng chí Nguyễn Ái Quốc giao nhiệm vụ thành lập Ủy ban Chỉ huy lâm thời Khu giải phóng.

Tháng 8/1945, Đại tướng được cử vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng và Ủy ban Khởi nghĩa toàn quốc. Tại Đại hội Quốc dân Tân Trào, Đại tướng được bầu vào Ủy ban dân tộc giải phóng Việt Nam; là Bộ trưởng Bộ Nội vụ trong Chính phủ lâm thời nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và được bổ sung vào Thường vụ Ban Chấp hành Trung ương Đảng.

Tháng 3/1946, Đại tướng là Chủ tịch Quân sự, Ủy viên trong Chính phủ Liên hiệp; khi thành lập Quân ủy Trung ương, được cử làm Bí thư Quân ủy Trung ương. Tháng 10/1946, là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, được Chủ tịch Hồ Chí Minh ủy quyền làm Tổng Chỉ huy Quân đội Nhân dân và Dân quân tự vệ Việt Nam. Tháng 1/1948, Đại tướng được phong quân hàm Đại tướng Tổng Tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Tháng 2/1951, tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ II của Đảng, Đại tướng được bầu làm Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng và được Ban Chấp hành Trung ương bầu vào Bộ Chính trị.

Từ tháng 9/1955 đến tháng 12/1979, Đại tướng là Phó Thủ tướng, kiêm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.

Tháng 9/1960, tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ III của Đảng, Đại tướng được bầu lại vào Ban Chấp hành Trung ương, được Ban Chấp hành Trung ương bầu vào Bộ Chính trị.

Tháng 12/1976, tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IV của Đảng, Đại tướng được bầu lại vào Ban Chấp hành Trung ương, được Ban Chấp hành Trung ương bầu vào Bộ Chính trị.

Tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ V và lần thứ VI của Đảng, Đại tướng được bầu lại vào Ban Chấp hành Trung ương.

Từ tháng 1/1980, Đại tướng là Phó Thủ tướng thường trực; từ tháng 4/1981 đến tháng 12/1986, là Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (nay là Phó Thủ tướng Chính phủ).

Đại tướng liên tục được bầu làm Đại biểu Quốc hội từ khóa I đến khóa VII.

Do công lao to lớn đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng và dân tộc, uy tín lớn trong và ngoài nước, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã được Đảng, Nhà nước tặng thưởng Huân chương Sao vàng, Huân chương Hồ Chí Minh, Huy hiệu 70 năm tuổi Đảng và nhiều huân, huy chương cao quý khác của Việt Nam và quốc tế.

Theo Chinhphu.vn

Những dấu mốc trong cuộc đời, sự nghiệp của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Đại tướng qua đời vào lúc 18 giờ 9 phút ngày 4/10/2013, tại bệnh viện nơi ông nằm điều trị từ năm 2009. Đại tướng vừa bước qua tuổi 103. Để tưởng nhớ đến vị Đại tướng, Tổng tư lệnh tối cao Quân đội nhân dân Việt Nam, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam xin tổng hợp, giới thiệu một số ảnh tư liệu quý về những dấu mốc quan trọng trong cuộc đời và sự nghiệp lẫy lừng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã được phác họa chân thực, sống động qua những bức ảnh lịch sử.

Là Đại tướng đầu tiên, Tổng tư lệnh tối cao của Quân đội Nhân dân Việt Nam, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã chỉ huy chính trong Chiến tranh Đông Dương (1946–1954) và chiến tranh Việt Nam (1960–1975).

Ông cũng trực tiếp và tham gia chỉ huy nhiều chiến dịch quan trọng như Chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950, Trận Điện Biên Phủ (1954), Chiến dịch Tết Mậu Thân (1968), Chiến dịch năm 1972, Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Ông là nhà chỉ huy quân sự nổi bật nhất bên cạnh Hồ Chí Minh trong suốt cuộc chiến và lãnh đạo nhiều chiến dịch lớn cho đến khi chiến tranh kết thúc.

Xuất thân là một giáo viên dạy sử, nhà báo, ông trở thành một chính trị gia và tướng lĩnh quân sự nổi bật trong lịch sử Việt Nam với các chức vụ Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Quân ủy Trung ương, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Tổng tư lệnh Quân đội Nhân dân Việt Nam. (Trong bài có sử dụng các bức ảnh tư liệu của các đồng nghiệp).

Đại tướng Võ Nguyên Giáp sinh ngày 25/8/1911. Năm 37 tuổi, ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh trao quân hàm Đại tướng.


Đại tướng và phu nhân, bà Quang Thái trong một lần chụp ảnh tại Hà Nội. Bà là người vợ đầu của tướng Giáp, là em nhà cách mạng Nguyễn Thị Minh Khai và là thân mẫu của tiến sĩ Võ Hồng Anh. Bà Thái sinh năm 1915, hy sinh năm 1944.

Tư lệnh Việt Nam Giải phóng quân Võ Nguyên Giáp duyệt binh lần đầu tiên ở Hà Nội ngày 26/8/1945 sau khi giành được chính quyền.

Ngày 2/9/1946, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa kỷ niệm tròn một năm thành lập, Bí thư Tổng Quân ủy Võ Nguyên Giáp tuyên đọc Nhật lệnh của Quân ủy hội

Bữa cơm tại chân đèo Re (phía Định Hóa, Thái Nguyên tháng 10/1948) của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Tổng Bí thư Trường Chinh, Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp và Ủy viên Ban Thường vụ Trung ương Đảng Lê Đức Thọ, trước ngày ông Lê Đức Thọ được cử vào Nam Bộ công tác

Đại tướng, Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp làm việc tại chiến khu Việt Bắc năm 1949.

Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp tại Sở Chỉ huy Chiến dịch Biên Giới (1950).

Đại tướng, Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp theo dõi diễn biến chiến dịch Điện Biên Phủ (1954).

Các chiến sĩ thi đua trong Chiến dịch Điện Biên Phủ vui mừng công kênh Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp tại lễ mừng công (ngày 13/5/1954)

Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp tiếp ông Kliment Voroshilov, Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Xô viết Tối cao Liên Xô ngày 20/5/1957.

Đại tướng trong giờ phút nghỉ ngơi trò chuyện cùng các chiến sĩ.

Năm 1950, trên đường đi chiến dịch biên giới, Đại tướng thăm Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng cùng Trung đoàn trưởng Thái Dũng (ngồi bên trái) nghiên cứu sơ đồ tác chiến chiến dịch biên giới.

Đại tướng cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh, Thủ tướng Phạm Văn Đồng dự đại hội thể dục thể thao quân đội tại Câu lạc bộ Quân nhân Hà Nội (1959).

Cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh, Phó thủ tướng Phạm Hùng với Đoàn đại biểu anh hùng chiến sĩ thi đua các lực lượng vũ trang quân giải phóng miền Nam ra thăm miền Bắc (11/1/1965).


Khen ngợi nhân dân địa phương và anh chị em công nhân đội vận tải thuyền sông Gianh (Quảng Bình) đã góp phần tích cực vận chuyển hàng ra tiền tuyến (1968).

Thăm thương binh, bệnh binh ở Quân y viện 108 nhân ngày thương binh liệt sĩ 1969.

Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp duyệt phương án đánh B52 của Mỹ tập kích vào Hà Nội năm 1972 tại Sở chỉ huy Quân chủng Phòng không - Không quân

Đại tướng đi kiểm tra vùng biển Quảng Ninh sau chiến dịch rà phá thủy lôi thành công (tháng 3.1973). Trên boong tàu hải quân, Đại tướng khẳng định: "Quyết tâm bảo vệ toàn vẹn vùng biển, hải đảo của Tổ quốc".

Cùng Tư lệnh Đồng Sĩ Nguyên và Chính ủy Đoàn 559 Đặng Tính nói chuyện tại một lán rừng Trường Sơn (3/1973).

Thăm đơn vị lão dân quân Hoằng Hóa (Thanh Hóa), đơn vị bắn rơi máy bay Mỹ bằng súng trường tại lễ duyệt binh nhân ngày Quốc khánh 2/9/1973.

Đại tướng thăm bộ đội xe tăng.

Đại tướng chụp ảnh cùng Tổng bí thư Đảng cộng sản Liên Xô Leonid Brezhnev (giữa) và Nguyên soái Dmitriy Ustinov.

Quân ủy Trung ương đang theo dõi diễn biến chiến dịch Hồ Chí Minh (tháng 4/1975). Trong ảnh, từ trái sang phải: Đại tá Lê Hữu Đức (Cục trưởng Cục tác chiến), Thượng tướng Hoàng Văn Thái (Phó tổng tham mưu trưởng), Thiếu tướng Vũ Xuân Chiêm (Phó chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần), Thượng tướng Song Hào (Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị), Đại tướng Võ Nguyên Giáp (Tổng tư lệnh, Bộ trưởng Quốc phòng, Bí thư Quân ủy Trung ương), Trung tướng Lê Quang Đạo (Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị)

Tướng Giáp thăm Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Thừa Thiên Huế (4/1976).

Thăm trung tâm huấn luyện Gagarin, Liên Xô (tháng 7/1980). Trong ảnh, từ trái sang phải: Anh hùng Lao động Phạm Tuân, phi công vũ trụ Bùi Thanh Liêm, Viện sĩ Nguyễn Văn Hiệu, Tham tán Đại sứ quán Việt Nam tại Liên Xô Vũ Khoan, Đại tướng Võ Nguyễn Giáp

Đại tướng Võ Nguyên Giáp trò chuyện với Chủ tịch Fidel Castro trong chuyến thăm Cu ba.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp tiếp cựu Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara thăm Việt Nam (9/11/1995). Nhân dịp gặp các phái đoàn Mỹ, Đại tướng đã giải thích cho họ hiểu rõ hơn về chiến tranh nhân dân Việt Nam: "Vị tướng giỏi nhất Việt Nam là nhân dân Việt Nam, dân tộc Việt Nam. Người Mỹ thua Việt Nam bởi vì chưa hiểu vị tướng ấy".

Đại tướng Võ Nguyên Giáp bên bàn làm việc.

Giáo sư - Anh hùng Lao động, Nhà văn hóa Vũ Khiêu đến thăm và chúc sức khỏe Đại tướng tại nhà riêng năm 2001

Sáng sáng ngồi thiền...

... và tập thái cực quyền.

Đại tướng thư giãn bên cây đàn piano.

Theo GDVN

Người Đà Nẵng làm từ thiện

“Dân mình vốn không quen mạnh tay tiêu xài cho bản thân do hoàn cảnh và tính cách, nhưng ngược lại, hễ nói đến làm từ thiện thì sẵn lòng lắm. Không chỉ đóng góp tiền bạc, vật chất, mọi người còn nhiệt tình bỏ thời gian, công sức đi đến tận những nơi xa xôi cần giúp đỡ”. Đang vác những thùng hàng nặng trĩu chất lên xe tải chuẩn bị cho một chuyến đi tặng quà trẻ em miền núi, một đội trưởng nhóm làm từ thiện chia sẻ.

Những thùng hàng được chất lên xe tải chuẩn bị cho một chuyến đi tặng quà trẻ em miền núi. Ảnh: T.H

Có thể nói tại Đà Nẵng, chưa bao giờ hoạt động làm từ thiện của người dân mạnh mẽ và sôi nổi như lúc này, bất chấp sự khủng hoảng kinh tế. Các nhóm từ thiện có tên hoặc không tên, đông người hay ít người thì đều giống nhau là hoạt động tự phát, không trực thuộc một tổ chức chính trị, xã hội cụ thể, mọi người tự khởi xướng, tự thân vận động nhưng làm việc rất chuyên nghiệp và hiệu quả.

Tâm từ bi tìm đến nhau

Như bao người lao động khác, anh Phạm Văn Phú (49 tuổi) hằng ngày vẫn hoàn thành công việc của mình là nhân viên Điện lực Đà Nẵng. Chỉ khác là sau giờ hành chính, anh - với vai trò nhóm trưởng - lại ngược xuôi khắp mọi miền để làm từ thiện cùng Tâm Phúc. Tâm Phúc là đạo tràng từ thiện của Chùa Quán Thế Âm (Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng). Qua hai năm thành lập, thành viên thường xuyên của nhóm hiện nay dao động từ 30-50 người, lại rất đa dạng về độ tuổi và nhất là không phân biệt tôn giáo. Chỉ có lòng thành chia sẻ với những mảnh đời nghèo khó là sợi dây liên kết duy nhất và là cái duyên để những con người có tâm từ bi tìm đến với nhau.

Hôm chúng tôi tìm đến “trụ sở” của nhóm tại 631 Trần Cao Vân cũng là lúc anh Phú và các thành viên đang tất bật chuẩn bị hàng hóa để kịp sáng sớm mai khởi hành đến huyện Nam Trà My tặng quà cho trẻ em Trường tiểu học Trà Vân. Hai xe tải (loại 2,5 tấn) đã không còn chỗ nhét thêm bất kỳ món hàng nào sau khi nhóm đã tính nát óc cách sắp xếp sao cho hợp lý nhất. 320 suất quà, mỗi suất trị giá 300.000 đồng gồm chăn, màn, dép, dầu ăn, nước mắm, vở, viết… Con số 100 triệu đồng cho chuyến đi này chỉ là ước tính sơ bộ, đến giờ xe lăn bánh, bao giờ cũng có những món quà phút chót mà bà con ở khắp nơi chạy đến gửi thêm vào. Những ngày chuẩn bị cho mỗi chuyến đi, căn nhà này lại y chang cửa hàng tạp hóa lớn với đầy ắp hàng hóa.

Đã thành thói quen, khi chòm xóm thấy xe tải tập kết trước “trụ sở” của nhóm thì mọi người biết ngay sắp có một chuyến từ thiện. Và cứ thế, ban ngày hay đêm hôm, chủ nhà đều nhận được tiếng gõ cửa: “Cho tui gửi cái ni”. Anh Hùng, chủ căn nhà 631, cũng là thành viên của Tâm Phúc, cho hay: “Có khi mình chưa kịp biết người gửi hàng là ai, tên gì. Một số người đi đường hiếu kỳ hỏi: “Mấy ông làm chi rứa?”. Nghe nói làm từ thiện, họ tròn mắt: “Rứa hả, cho tui ủng hộ 100 (100.000 đồng)”. Một hàng xóm của anh Hùng cho biết thêm: “Ngó vậy mà kỳ công lắm đó, lục đục chuẩn bị cả tháng trời”.

Mỗi năm, Tâm Phúc thực hiện hai chuyến đi với số hàng nhiều như thế. Những ngày còn lại, không thể thống kê hết các hoạt động nhỏ lẻ của nhóm như nấu ăn tình thương, phát tâm ủng hộ người xa gần… Để bảo đảm tính minh bạch, mỗi chuyến đi, những người ủng hộ đều được tạo điều kiện cùng đến tận nơi để cảm nhận sự chia sẻ thực tế và biết chắc món quà của mình đã tới tay người cần nhận.

Truyền cho con tình yêu thương con người

Chị T. (nhân vật xin giấu tên, tại phường Xuân Hà, quận Thanh Khê) cũng là đội trưởng của một đội từ thiện, tuy rằng đội của chị… không có tên. Nhiều năm nay, chị và ngôi nhà của mình đã trở thành địa chỉ tin cậy của một số mạnh thường quân. Điểm đến của họ là các huyện nghèo thuộc tỉnh Quảng Nam và Thừa Thiên- Huế.

Chị T. cho biết, ban đầu ai rủ làm từ thiện ở đâu thì đi theo nấy với mức ủng hộ có khi chỉ 1 - 2 thùng sữa tươi dành cho trẻ em. Dần dần, chị biết được chính xác những nơi thật sự cần giúp đỡ và tự mình tổ chức các chuyến đi. Ngoài công việc chính của hai vợ chồng đều là thầy thuốc, chị còn được bạn bè quen thân xem như là nhà tổ chức từ thiện chuyên nghiệp. Chỉ cần nhấc điện thoại a-lô cho chị, 10 phút sau, chị T. đã lên được lịch trình cần đi đâu, làm gì, mua bao nhiêu quà, hàng, v.v…

Thường thì đội của chị chỉ có 3-4 nhà tài trợ chính (trong đó có bản thân chị với tư cách người ủng hộ và tổ chức) nhưng giá trị quà tặng lại không hề nhỏ từ mươi, mười lăm triệu đến cả trăm triệu đồng. Chị nhớ có lần cùng bạn bè đến cô nhi viện Đức Sơn (Huế), vì nghĩ trẻ con thích bánh kẹo nên các chị mua thật nhiều cho các bé. Sau này mới biết có vài em sâu răng vì mãi ham bánh kẹo khiến các chị áy náy mãi và rút ra cho mình những kinh nghiệm trong việc tặng quà. Bên cạnh đó, dù là hoạt động tự phát, nhưng các nhóm của chị T. hay anh Phú… đều có sự khảo sát bằng công tác tiền trạm, hỏi dân địa phương để việc giúp đỡ tránh trùng lặp, thiệt thòi cho những nơi ít người biết tới.

Nhìn cách sống, sinh hoạt bình dị của vợ chồng chị T., khó ai biết anh chị lại sẵn sàng bỏ ra những số tiền không nhỏ để thường xuyên đi làm từ thiện. Tuy nhiên, với gia đình nhỏ của chị, nhất là với hai cậu con trai đang là học sinh tiểu học, mỗi chuyến đi đến vùng quê nghèo khó là một cuộc pic-nic kỳ thú để hiểu biết về con người, cuộc sống xung quanh mình. Các con luôn tỏ ra hào hứng được cùng ba mẹ làm việc thiện. Và dù còn rất nhỏ, nhưng hai bé trai của chị T. không bao giờ đòi hỏi ăn ngon, mặc đẹp, nhất là sớm biết tiết kiệm từng tờ giấy bỏ. Trong nhà có một ngăn riêng dùng để chứa đồ phế liệu do các con nhặt nhạnh được. Thế nên, vào mỗi dịp quyên góp kế hoạch nhỏ giúp bạn nghèo, hai bé luôn dẫn đầu lớp về số lượng đóng góp.

Người “thừa kế” nồi cháo tình thương

Một trong những mạnh thường quân âm thầm nhưng rất mạnh trong các hoạt động do chị T. tổ chức đó là bà Nguyễn Bích Liên, 61 tuổi, một phụ nữ đơn thân sống trong căn nhà mặt tiền đường Phan Châu Trinh, Đà Nẵng, đồng thời là người “thừa kế” nồi cháo tình thương do gia đình để lại.

Cô ruột của bà Liên là bà Em, người được coi là sáng lập nồi cháo tình thương tại Đà Nẵng. Từ hơn hai chục năm trước, bà Em, vốn là chủ rạp Kim Châu (rạp phim Lê Độ ngày nay), sau đó chuyển sang buôn bán kim cương đã xây dựng nồi cháo tình thương tại Bệnh viện Đà Nẵng cùng vô số hoạt động từ thiện khác. Ngày ấy, bà Liên sống cùng cô ruột và luôn đồng hành trong mọi công việc của cô. Thế nên, khi bà Em ra đi để lại lời căn dặn: “Phải giữ cho được nồi cháo tình thương” thì cho đến hôm nay, bà Liên vẫn âm thầm thực hiện nguyện vọng của người cô giàu có và đầy lòng nhân đức.

Ở khu phố sầm uất nhất Đà Nẵng, nhưng bà Liên lại chọn cho mình cách sống gần như ở ẩn. Hằng ngày, bà tụng kinh niệm phật và dành toàn bộ sức lực cho các chuyến đi từ thiện. Một người rất thân cận với bà cho biết, cách làm của bà Liên là dùng tiền túi hoàn toàn vì bà ngại mở rộng các mối quan hệ. Không chỉ “giữ” nồi cháo, bà Liên còn làm công việc thầm lặng nhưng rất giá trị với những địa phương nghèo theo kiểu cần đâu giúp đó. Một người dân ở Duy Phước, Duy Xuyên, Quảng Nam cho biết, việc ma chay ở quê gặp rất nhiều khó khăn khi phải khiêng người chết đi bộ vài cây số tới nơi chôn cất nên bà Liên đã giúp mua cho địa phương một chiếc xe tang trị giá mấy trăm triệu đồng. Bà cũng là một trong những người ủng hộ dân nghèo xây cầu lên đến hàng tỷ đồng. Vào mùa lụt nhiều năm trước, bà tặng 300 hộ nghèo với mức 300 nghìn đồng/hộ vượt cơn hoạn nạn…

Dân mình không mạnh tay tiêu xài cho bản thân nhưng có thể nói là “đại gia” của người nghèo, điều này không sai trong nhiều trường hợp.
 
Theo BaoDaNang